Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đời sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Ngọc Trinh bất ngờ "phát tướng"

Những hình ảnh mới nhất của "nữ hoàng nội y" tại TP.HCM tối 9/10 cho thấy, cô có phần có da có thịt hơn hẳn so với trước.
              


Xuất hiện tối 9/10 tại một nhà hàng của người bạn, Ngọc Trinh chọn cho mình phong cách giản dị với váy hoa, trang điểm nhẹ nhàng, tóc túm gọn gàng. Trong chiếc đầm hoa hai dây, người đẹp khoe trọn bờ vai trắng ngần cùng vòng 1 căng tròn. Dù giản dị, nhưng người đẹp vẫn nổi bật và rạng ngời.

Tuy nhiên, người hâm mộ có phần hơi bất ngờ vì thân hình Ngọc Trinh có phần tròn trịa hơn so với những hình ảnh trước đây. Bờ vai và bắp tay của cô đẫy đà trông thấy, còn thân hình người đẹp cũng như đang "phát tướng". Có thể công việc kinh doanh bận rộn khiến cô không có nhiều thời gian để tập luyện, giữ gìn vóc dáng thon gọn như trước.
 Ngọc Trinh có phần "phát tướng".

Dù giản dị nhưng Ngọc Trinh vẫn xinh đẹp và rạng rỡ.

Người đẹp chụp hình "tự sướng" với bạn thân.




Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

khi sinh viên mang bụng bầu lên giảng đường


Tại nhiều trường đại học, cao đẳng hiện nay, tình trạng các cô gái trẻ “vác” bầu đi học không còn xa lạ. Thực trạng này đang gióng lên hồi chuông báo động về lối sống bất chấp hậu quả của sinh viên hiện nay.

Giữa chừng bỏ cuộc chơi…

Từ năm học thứ hai, Nguyễn Thị Hường (22 tuổi, quê Thanh Hóa), sinh viên ĐH Hồng Đức, đã được người yêu đưa đón đi học. Rồi vì lý do “không muốn xa nhau” người yêu Hường chuyển đến sống chung nhà trọ với cô và hậu quả tất yếu là cô có bầu.

Hường đòi cưới, nhưng gia đình người yêu không chấp nhận vì người yêu cô chưa có công việc ổn định. Hường đi thực tập “vác” bầu 5 tháng, chưa kịp thi tốt nghiệp thì đã sinh con. “Giờ con mình đã 7 tháng vẫn chưa thể đi học tiếp để trả nợ môn và thi tốt nghiệp vì không có ai chăm con”, Hường chia sẻ.

“May mắn” hơn Hường, Đoàn Thị Huyền, quê Thái Nguyên, đang là sinh viên năm cuối Học viện Báo chí và Tuyên truyền thì có bầu 2 tháng. Huyền được bố mẹ đồng ý cho lấy vì người yêu có công việc ổn định ở Hà Nội.

Tháng thứ 6, bầu lớn vượt mặt, hàng ngày Huyền vẫn phải đi lại nhiều vì đang trong thời gian thực tập. Hỏi về thời gian tới, Huyền chia sẻ: “Thực tập xong em sẽ sinh, nhưng lại đúng vào kỳ thi tốt nghiệp, chắc em phải bảo lưu lại năm sau thi”.

Học viện Hành chính Quốc gia cũng có cảnh bụng bầu đi học. Đó là trường hợp của Bùi Thị Liên, sinh viên năm 4. Liên có bầu tới tháng thứ 4 thì phải cưới gấp.

Cô chia sẻ: “Gia đình nói bọn em hợp tuổi nên cưới luôn, không thì phải 2 năm nữa mới cưới được. Biết có con khi còn đi học thì vất vả, nhưng thôi, đằng nào cũng vậy”.

Những quả đắng…

“Bạn em bảo ăn trái cấm sớm thì sẽ gặp phải trái đắng”, lời tâm sự buồn của một bà mẹ trẻ sinh viên quê Nghệ An buồn ứa nước mắt. Cô có bầu, người yêu “quất ngựa truy phong” và giờ phải bôn ba ở Hà Nội một mình. “Em từng học du lịch nhưng không tốt nghiệp được, giờ đi làm công nhân may nuôi con, đời không biết sẽ về đâu”, cô kể.

Ông Nguyễn Văn Thắng (ngõ Đa Lộc, Xuân Thủy, Cầu Giấy, Hà Nội) - người có hơn chục phòng trọ cho thuê cho biết: “Tôi thấy hiện nay có khá nhiều cháu sinh viên sống buông thả.

Xóm trọ của tôi có khá nhiều đôi sống thử, vài sinh viên bất đắc dĩ phải vác bụng bầu đi học. Làm như vậy là vô trách nhiệm với chính mình và với cả đứa trẻ”.

Hoàn cảnh của Nguyễn Thị Thọ, ở Tuyên Quang, năm nay 29 tuổi cũng thật éo le. Khi còn học năm thứ 3 Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội, Thọ có người yêu ở Bắc Ninh. Yêu đương không an toàn, chị có bầu. Ngay khi biết tin, người yêu chị đòi chia tay. Chị giữ thai và nuôi con một mình với hy vọng người yêu quay lại.

Tuy nhiên, sau nhiều lần tìm đến gia đình người yêu nhưng bị hắt hủi, chị đành ôm con đi. Chưa học xong, không có công việc, chị về quê nuôi con và làm việc đồng áng. Ngồi kể lại, chị nghẹn ngào trong nước mắt: “Giá tôi không mù quáng trong yêu đương thời sinh viên thì không đến nỗi khổ cả mẹ cả con...”.

Nói về vấn đề “bà mẹ sinh viên”, ông Vũ Đức Tân - giảng viên Học viện Báo chí Tuyên truyền bày tỏ: “Sinh viên các trường đại học đều trên 18 tuổi. Chẳng có luật nào cấm đoán các em việc lấy chồng, sinh con.

Tuy nhiên, sinh con trong thời gian này ảnh hưởng nhiều đến việc học. Thực tế, các em “lỡ” mang bầu thời sinh viên đều ít kiến thức về sức khỏe sinh sản, không được chuẩn bị kỹ về hôn nhân và gia đình nên nguy cơ rủi ro cao”.

Đại học là quãng thời gian quan trọng, để mỗi con người trưởng thành hơn về nhận thức chuẩn bị cho cuộc sống sau này. Vì vậy vấn đề kết hôn, có con khi còn ngồi trên ghế nhà trường là điều mỗi cá nhân cần phải suy nghĩ, để có quyết định sáng suốt.

Vụ cho trẻ uống thuốc ngủ: Đình chỉ giáo viên, kiểm điểm hiệu trưởng


Khẳng định việc cô giáo tự ý bỏ thuốc vào sữa cho trẻ uống là sai quy định, Phòng Giáo dục quận Bình Tân đã yêu cầu đình chỉ cô Ong Kim Thanh Thúy. Hiệu trưởng trường mầm non Nụ Cười cũng bị kiểm điểm vì hành vi bao che.

Sau hàng loạt thông tin đăng tải trên Dân trí về việc phụ huynh tố cô giáo trường mầm non Nụ Cười (số 42F đường số 32, khu dân cư Bình Trị Đông B, quận Bình Tân, TPHCM) cho trẻ uống thuốc ngủ, Phòng Giáo dục & Đào tạo quận Bình Tân đã vào cuộc xử lý.
Ngày 22/4, theo thông tin Dân trí nhận được, tổ công tác của Phòng gồm bà Cao Thanh Tuyền, Phó trưởng phòng; bà Lê Thị Bảy, phụ trách y tế học đường của phòng và bà Nguyễn Thị Thanh Nga, Hiệu trưởng trường mầm non Hương Sen (phường Bình Trị Đông B), đã đến làm việc với trường mầm non Nụ Cười. Qua chứng cứ và giải trình của cô Ong Kim Thanh Thúy, Phòng Giáo dục & Đào tạo khẳng định việc cô Thúy tự ý cho trẻ uống thuốc khi chưa có ý kiến của bác sĩ là sai.

Cô Ong Kim Thanh Thúy bị đình chỉ công tác (ảnh chụp từ Clip)
Là cô giáo đã có nhiều năm kinh nghiệm, được tập huấn đầy đủ về y tế và các vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm nhưng cô Thanh Thúy vẫn cố ý cho thuốc vào sữa của trẻ là sai. Để phục vụ cho công tác kiểm tra xử lý, phòng yêu cầu nhà trường tạm đình chỉ công tác cô Ong Kim Thanh Thúy.
Vụ việc xảy ra từ ngày 19/3 nhưng sau khi Dân trí phản ánh, Phòng Giáo dục & Đào tạo quận Bình Tân mới biết thông tin. Trước đó, trong cuộc làm việc cùng phóng viên, bà Nguyễn Thị Ngọc Yến, Hiệu trưởng trường Nụ Cười khẳng định đã xử lý vụ việc “nội bộ”. Mọi việc xảy ra “kín như bưng” vì nhà trường không báo cáo sự việc lên Phòng Giáo dục & Đào tạo khiến đơn vị quản lý này không hề hay biết. Trước hành vi lộ rõ tính bao che, bà Ngọc Yến bị yêu cầu kiểm điểm.
 
Bên cạnh đó, thực tế kiểm tra của Phòng Giáo dục tại trường mầm non Nụ Cười cho thấy, nhà trường không có nhân viên chuyên trách về y tế.
Trong văn bản báo cáo: “Tình hình xử lý giáo viên của trường mầm non Nụ Cười cho học sinh uống thuốc ngủ báo điện tử Dân trí phản ánh” do ông Trần Hữu Vĩnh, Trưởng phòng Giáo dục & Đào tạo quận Bình Tân ký, nêu rõ: Trường hợp trẻ bị bệnh thì phụ huynh cho trẻ đi khám bác sĩ và chăm sóc cháu tại nhà, chỉ khi trẻ khỏe mới được gửi đến trường. Trong trường hợp trẻ đến trường phải có ý kiến của bác sĩ và trẻ được uống thuốc tại trường phải có toa thuốc của bác sĩ (gia đình gửi thuốc kèm tao thuốc) để nhân viên y tế của trường kiểm tra theo dõi thực hiện việc uống thuốc của trẻ.
Được biết, sau khi vụ việc cô giáo bị tố cho trẻ uống thuốc ngủ bị phanh phui, Phòng Giáo dục và Đào tạo quận Bình Tân đã yêu cầu các trường mầm non, đặc biệt là trường mầm non ngoài công lập, thường xuyên kiểm tra chấn chỉnh những việc làm không đúng quy định gây ảnh hưởng đến sức khỏe, an toàn cho trẻ.
Tuy nhiên, lời khẳng định của ông Trần Hữu Vĩnh trước đó: “Bỏ thuốc cho học sinh ngủ, trường mầm non có hoài, không có vấn đề gì lớn” đang gây tâm lý hoang mang cho rất nhiều phụ huynh có con học ở bậc mầm non. Bên cạnh đó, dư luận đang đặt câu hỏi về trách nhiệm của cơ quan quản lý giáo dục khi chuyện “đánh” thuốc ngủ cho trẻ được xem là “không có vấn đề gì lớn”.

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

“Hôn được môi là lôi được áo” điều mà các nam nhi cần biết!!!

Con gái dù thời đại nào cũng rất giữ gìn về trinh tiết tuy nhiên lâu nay trong giới chăn rau vẫn lan truyền câu nói “Hôn được môi là lôi được áo”, phải chăng đấy là sự thật.

Đầu năm mới em chẳng muốn tâm sự những rắc rối cá nhân chút nào cả. Nhưng cứ phải chịu đựng một mình thế này, em sẽ phát bệnh vì lo lắng. Em vừa bị lừa mất cái ngàn vàng. Thật quá ngu ngốc và cả tin.
Một người cổ hủ truyền thống như em lại có ngày đánh mất đời con gái vào tay một tên họ Sở.
Em và gã đó yêu nhau đến nay được 3 tháng. Đây là lần đầu tiên em yêu một người lớn tuổi và chững chạc đến vậy. Tuy sống cách xa nhau 200 cây số nhưng hầu như cuối tuần nào, gã cũng lái xe về thăm.
Thú thật thì em yêu gã cũng do một phần bị hoa mắt bởi tiền của, quà cáp mà gã cung phụng. Con gái mà, ai chẳng muốn được làm công chúa. Nhưng trên hết là em tin vào tình yêu mà gã dành cho mình. Cũng như bao người đàn ông khác, gã thường đòi hỏi “chuyện ấy” ngay từ lúc hai đứa chỉ mới vừa yêu nhau. Nhưng bố mẹ em rất nghiêm khắc và luôn răn đe phải giữ mình. Em lại đang sống cùng gia đình nên dù có muốn cũng chẳng thể có cơ hội mà sống buông thả.
Bố mẹ em đều là giáo viên nên giáo dục và quản lý em rất nghiêm, cứng nhắc. Ngay từ nhỏ, giữa những người trong gia đình đã có một khoảng cách không gì khỏa lấp được. Em thèm được một lần dụi vào lòng họ mà nũng nịu, được một lần xem họ là bạn bè để tâm sự đủ thứ chuyện hằng ngày. Nhưng em không bao giờ được phép làm thế. Bởi với họ, tình thương chính là sự tôn sùng, kính trọng một cách tuyệt đối.
Thế nên, em trân trọng giữ gìn cái ngàn vàng trước hết không phải vì bản thân mình mà là vì sợ họ. Họ đã từng nhiều lần tưởng tượng ra cảnh muối mặt khi con gái lấy chồng nhưng bị trả về vì mất trinh. Họ răn dạy và đay nghiến em vì chuyện ấy. Thật quá đáng khi gọi bố mẹ mình là “họ” một cách hỗn xược thế này. Nhưng nếu ai một lần đến thăm gia đình em sẽ hiểu. Bố mẹ em lúc nào cũng nghiêm khắc và lạnh nhạt như thế.

Cách đây nửa tháng gã lái xe về thăm em. Em hạnh phúc lắm. Gã còn dành cho em một điều bất ngờ lớn. Gã hẹn em đến phòng karaoke và cầu hôn.
Chắc chẳng ai làm điều thiêng liêng ở nơi như thế này cả. Nhưng với tâm trạng của một người đang yêu, em thực sự hạnh phúc khi thấy gã quỳ xuống và ân cần đeo nhẫn cho mình.
Vốn ở nhà đã ít được bố mẹ yêu thương, quan tâm nên khi được gã chiều chuộng vậy, em rất cảm động. Những người yêu trước cũng chẳng có ai đối xử với em lãng mạn thế này. Ngay giây phút đó em thực sự hạnh phúc và mơ tưởng về một năm Quý Tỵ đẹp đẽ với đám cưới cùng người đàn ông hoàn hảo em yêu. Có lẽ chính cái cảm giác bay bổng ngất ngây đó mà em đã đánh mất tự chủ để cuối cùng phải gánh hậu quả như hôm nay.
Đúng như người ta nói “hôn được môi là lôi được áo”. Đấy là lần đầu tiên em dẹp bỏ những suy nghĩ phải giữ mình, dẹp bỏ hình ảnh răn đe của bố mẹ ra khỏi đầu. Một lẽ vì em quá hạnh phúc, lẽ khác vì em chủ quan nghĩ đằng nào người này cũng là chồng mình.
“Lần đầu” của em xảy ra ngay tại ghế sofa phòng karaoke. Đáng ra em phải cảm thấy nhục nhã và có lỗi với bố mẹ mình. Nhưng tâm trí em lúc đấy không thể nghĩ gì hơn việc hưởng thụ và cảm nhận hạnh phúc.
Từ lúc ấy đến giờ đã hơn 2 tuần. Nhưng cảm giác chờ đợi nặng nề như hàng thế kỷ đã trôi qua. Vì sau khi trở về Hải Phòng đến nay, gã ấy chưa liên lạc lại với em lần nào cả. Em thật sự hoang mang và lo lắng. Em không hiểu đã có chuyện gì không hay xảy ra hay gã chỉ muốn lừa gạt em. Em đã tìm mọi cách để liên lạc với bạn bè và những người có quen biết nhưng không có kết quả gì.
Có thật là anh ta đã lừa gạt em không mọi người? Em có nên đi tìm gã ấy để hỏi rõ ngọn ngành không?
Thực tình chúng em chỉ mới yêu nhau hơn 3 tháng, lại sợ bố mẹ nên em cũng chỉ dám hẹn hò bí mật và giữ kín với mọi người. Chính vì thế mà bây giờ nếu bị lừa, em cũng không biết phải giãi bày cùng ai.
Chẳng lẽ nào một người đã cầu hôn lại còn phản bội? Liệu đó có phải là một màn kịch để chiếm đoạt của những gã Sở Khanh không? Em thực tình không muốn tin vào điều đó.
Nhưng trước hết, trong lúc này đây, cứ hễ nghĩ đến bố mẹ là lòng em lo sợ đến cồn cào. Nếu họ biết chuyện này thì em sẽ chết mất. Thể nào họ cũng sẽ chẳng thể nào sống nổi vì nhục nhã.
Có thật là anh ta đã lừa gạt em không mọi người? Làm thế nào khi cái ngàn vàng đối với em và bố mẹ đều rất quý giá? Em có nên đi tìm gã ấy để hỏi rõ ngọn ngành không? Em rất sợ cảm giác phải lo lắng và chịu đựng một mình thế này. Xin hãy giúp em.


 

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Muốn trị bệnh phải… vô mùng, thoát y!

Vô mùng, thoát y gần như 100%, đốt lửa lên để giải bùa. Thật không thể tin nổi cái cách trị bệnh vô cùng… bá láp như thế đã tồn tại kéo dài nhiều năm qua ở ấp Tân Tây, xã Tân Hưng, huyện Tân Châu -Tây Ninh.

Người hành nghề trị bệnh kiểu ấy là một bà lão nay đã 81 tuổi, tên là Dữ, biệt danh bà Hai Bàu Cỏ. Bà Hai sống cùng vợ chồng người con trai và cô con gái trong căn nhà tường nằm cuối một con đường đất đỏ. Bản thân bà Hai bị bệnh tai biến, tay trái và chân trái bị biến dạng, cử động khó khăn. Nhưng bà còn thừa sự tỉnh táo khi nghe chúng tôi bày tỏ ý định muốn được trị bệnh, bà dò hỏi, xét nét đủ điều để xem chúng tôi có phải là công an giả dạng không. Sau một hồi “kiểm tra”, không phát hiện gì khả nghi, bà mới đồng ý.
Bà Hai Dữ làm phép vào đĩa thuốc
“Thuốc tiên” tự chế

Bà mở đầu công đoạn chữa trị bằng lời cảnh báo: “Trước đây nó không đòi hút thuốc, mấy năm nay nó cứ đòi hút mỗi lần ba gói Hero mới chịu”. Theo lời giải thích của bà thầy: Nó chính là cậu- tức người khuất mặt khuất mày thường nhập hồn vào bà, muốn biết người bệnh bị bệnh gì phải nhờ cậu nhập hồn vào, bà mới coi được. Chúng tôi làm bộ “à ra thế” rồi lật đật chạy ra đầu đường mua 3 gói thuốc đem vào. Bà bảo để lên bàn thờ rồi thắp nhang cúng vái.

Làm “thủ tục” xong, bà bảo chúng tôi đến ngồi cạnh bà trên bộ ván. Bất ngờ bà dộng gót chân tạo ra tiếng “cộp” thật mạnh xuống ván, rồi huơ tay phải lên, đọc câu thần chú bằng thứ tiếng gì đó chắc chỉ có trời mới biết để gọi… binh tướng về.


Sau một lúc “trao đổi” với cậu, bà thầy quay sang phán: “Chú bị con vợ bé- con nhỏ xấu hơn vợ cậu, ếm bùa Chà và bùa Miên rồi” (cũng may là tôi đến nhà bà với nữ đồng nghiệp, chứ đi với vợ, không biết giải thích ra sao). Chúng tôi liền làm ra bộ lo lắng, nhờ bà thầy gỡ bùa cứu mạng.

Bà thầy bảo: muốn hết bệnh, phải ra chợ mua những thứ sau: một chai dầu phộng, một bịch bông gòn, một gói trà, một xị rượu đế, một bình gas mini, 2 cây đèn cầy nhỏ, hai cái trứng gà lạt và vài trăm gram gừng. Chúng tôi ra chợ Tân Hưng mua đầy đủ những thứ theo yêu cầu của bà thầy.

Bà lại bảo chúng tôi lấy dao bào gừng ra thành từng lát mỏng, lấy bông gòn ra se thành 6 sợi dây, mỗi dây cỡ bằng ngón tay út, dài khoảng 30cm. Chuẩn bị xong, bà bảo ra ngoài sân lấy vào một cái đĩa inox và một miếng ván. Ra sân, chúng tôi thấy có 4 - 5 cái đĩa inox và ván gỗ bị đốt nhiều lần, dính khói bụi đen thui để chồng lên nhau. Tôi liền đem vào một bộ.

Bà thầy để cái đĩa inox lên miếng ván rồi hướng dẫn chúng tôi lần lượt sắp các sợi dây gòn chéo qua mặt đĩa, lấy dầu phộng rưới một lượt lên các sợi dây gòn. Kế tiếp, bà trộn trà và gừng lại với nhau, đổ hỗn hợp này lên đĩa và rưới dầu phộng lên một lần nữa.

Sau cùng, bà thắp đèn cầy cho nhểu sáp lên đĩa và 3 lần ngậm lửa đèn cầy phun lên đĩa để làm phép. Chúng tôi tò mò hỏi có phải đây là phương thuốc gia truyền hay không. Bà thầy trả lời gọn lỏn: “Chẳng phải thuốc gia truyền hay Đông y gì cả. Đây là thuốc… tiên, do tôi tự chế”.

Sau khi đã làm xong mẻ thuốc, bà Hai bảo chúng tôi ra trước hàng ba, giăng cái mùng lên. Chúng tôi nhìn thấy một cái mùng màu đen và một cái mùng màu tím sẫm, cả hai đều bằng loại vải kaki dầy cũ kỹ và… bẩn thấy ớn. Chúng tôi lấy đại cái màu tím, giăng lên.

Bà thầy đưa cho tôi một đĩa “thuốc tiên” tự chế hồi nãy, thêm cái hộp quẹt và một con dao, bảo: “Chui vào mùng, cởi hết quần áo ra, châm lửa vào đĩa cho cháy đều mấy cái tim gòn này. Để cái đĩa lửa sát vào người. Đây là lửa… tam muội trên trời rất linh, nó sẽ đốt cháy tất cả bùa ngải thư ếm trong người”.

Bà thầy không ra ngoài hàng ba kiểm tra được nên nằm luôn trên ván gỗ để… “điều khiển từ xa”. Trong nhà còn có các con và dâu của bà thầy cứ vô ra dòm ngó, nên một trong hai người chúng tôi đành phải bấm bụng… thoát y chui vào cái mùng dầy cộp, đốt lửa lên, gồng mình chịu đựng sức nóng và sự ngột ngạt do khói đen từ đĩa dầu phộng cộng với hơi cay của gừng bốc lên, đặc quánh trong mùng.

Ngồi trong mùng chưa đầy 30 phút mà mồ hôi, nước mắt, nước mũi của tôi thi nhau túa ra ròng ròng, đầu óc bắt đầu choáng váng, quay cuồng. Chịu hết xiết, tôi đành… tốc mùng ra, viện cớ này nọ để “thoát” nhưng bà thầy không chịu. Từ trong nhà, bà nói vọng ra với giọng cương quyết: “Phải xông trong đó ít nhất một tiếng rưỡi, đến khi cháy hết đĩa thuốc đó mới được ra. Đã làm phép rồi, bây giờ bỏ về giữa chừng, bệnh dội lại người là… bị phản đó. Khi nào thấy ngộp quá thì hé mùng lên, quạt cho khói bay ra bớt”. Không còn cách nào khác, tôi đành ngồi trong đó chịu trận cho đến khi tàn lửa.

Một bà già vén mùng cho khói bay ra bớt và lau mồ hôi cho con

Ra được khỏi mùng, tôi mừng quýnh, vội vàng mặc lại trang phục nhưng chưa phải đã hết chuyện. Bà thầy đưa hai cái hột gà, bình gas mà tôi mua về hồi nãy, bảo cô bạn đi cùng tôi xuống bếp lấy nồi luộc trứng cho chín. Trứng luộc xong, đem lên còn nóng hổi, bà kêu nữ đồng nghiệp của tôi mang một trứng ra cái miễu phía trước đốt nhang cúng tổ, phải đọc bài bùa chú mà bà ghi sẵn trên tờ giấy đặt trong miễu, đại loại là gọi các vị lỗ ban, chúa, tổ… nào đó.

Quả trứng còn lại bà bảo tôi cầm lăn lên bụng, lên ngực cho tan mớ bùa ngải đang bị… con vợ nhỏ ếm trong người. Tôi cũng ra vẻ ngoan ngoãn làm theo lời bà, lăn đến khi trứng nguội thì đem xuống bếp luộc lại rồi lăn tiếp, lặp lại 3 lần như vậy.

Xong màn lăn trứng, đến trò phun rượu trị bệnh. Bà thầy bảo tôi quỳ xuống, bà cầm ly rượu đưa lên trán, lẩm bẩm đọc thần chú, rồi hớp rượu phun phèo phèo lên đầu, lên mặt và khắp người tôi. Sau khi “tắm rượu” cho tôi, bà còn bắt tôi đứng tấn trước cửa, mặt quay, cung nắm tay, đấm vào… không khí theo nhịp đếm từ chậm đến nhanh của bà.

Tôi đấm một lúc, bà lại “lịnh” cho tôi chuyển sang… đá, đá từng chân vào không trung cũng theo nhịp đếm, cho đến khi mệt lè lưỡi, không còn đấm đá nổi mới thôi. Sau các màn xông lửa, tắm rượu và “biểu diễn võ thuật” như thế, tôi từ một người đang khoẻ mạnh bỗng thành… lảo đảo, phải gượng lắm mới khỏi… té cái rầm!


Theo lời bà thầy dặn, phải đến trị 7 ngày liên tiếp như thế mới khỏi bệnh, sáng hôm sau chúng tôi trở lại. Mới khoảng 10 giờ mà trong nhà bà thầy đã có 5 người đến đây để nhờ bà chữa trị. Trong mùng, một phụ nữ không rõ họ tên đang ngồi xông lửa. Chốc chốc, người mẹ của bệnh nhân này vén mùng lên cho khói bay ra bớt và lau mồ hôi cho con.

Cạnh đó, một cô gái đang lui cui làm đĩa thuốc để chuẩn bị xông cho mình. Thấy cô gái này có vẻ thành thạo, tôi lân la làm quen. Cô giới thiệu tên N., 25 tuổi, nhà ở xã Bình Minh, Thị xã Tây Ninh. Theo lời kể, cô có quen anh bạn trai, cô nghi người bạn này… ếm bùa, khiến cô mắc bệnh lạ. Hơn một tháng nay, cô đến đây nhờ bà thầy chữa trị. Cô thấy mỗi ngày có cả chục người cũng đến đây nhờ bà thầy cho xông thuốc. “Có khi không còn chỗ giăng mùng, em phải giăng mùng ngoài sân”- N. nói.

Ngoài N. và hai người phụ nữ đang ngồi xông trong mùng, chúng tôi còn thấy có cặp vợ chồng trẻ ở huyện Hoà Thành, chậm có con, cũng đem trái cây, đường, sữa đến đây nhờ bà trị bệnh.

Không chỉ chữa trị bệnh tại nhà mà bà thầy Hai Dữ còn nhận trị bệnh từ xa. Trong thời gian hai ngày tới lui nhà bà, chúng tôi không ít lần nghe có người điện thoại đến nhờ bà chữa cho người thân vì đang bị sốt, bị đau bụng, ói mửa… hoặc tìm giúp con cái đã bỏ nhà đi hoang. Tất cả những trường hợp đó, bà thầy đều giậm gót chân, đọc thần chú rồi hướng dẫn cách chữa trị qua điện thoại di động (?).

Bà kể cho chúng tôi nghe, bà đã làm nghề trị bệnh thế này từ hồi 15 tuổi, không chỉ trị cho người dân trong tỉnh mà còn trị cho nhiều người ở các tỉnh, thành khác, thậm chí ở nước ngoài (?). Bà đã “đào tạo” 4 đệ tử để phụ bà chữa bệnh, khi nào đông khách quá thì bà gọi họ đến phụ giúp. Bà chỉ cho chúng tôi xem chiếc tủ thờ, bàn thờ, đôi hạc bằng đồng đang thờ cúng trong nhà và cái miễu trước cửa, khoe: “Các thứ này đều do bệnh nhân hiến tặng, chứ tôi không mua sắm gì cả”.

Chính quyền không hay?

Chờ đến trưa mà chưa đến lượt trị bệnh, chúng tôi kiếm cớ ra ngoài mua đồ rồi “biến”. Có điều chúng tôi thắc mắc: lẽ nào chính quyền địa phương không hay biết việc hành nghề trị bệnh theo kiểu… tầm xàm, phản khoa học của bà Hai Dữ trong khi việc này đã tồn tại hàng bao năm qua?
Theo Dương Ninh Giang
Tây Ninh online


Phát ốm vì cảm xúc

Lắm mâu thuẫn và hay hung hãn dễ mắc bệnh tim; nhẫn nhục thái quá – dễ ngã bệnh ung thư; người tâm trạng hoảng loạn – mắc bệnh tự miễn dịch.
Thậm chí người ăn uống hợp lý, thực hành lối sống hoạt động tích cực và né tránh các chất kích thích cũng không thể khoẻ mạnh – nếu thường xuyên tiếp xúc với người hung hãn. Lòng hận thù là đặc điểm không chỉ mang thiên hướng dễ ngã các bệnh tim-mạch mạnh, mà cả bệnh egzema và đau dạ dày – các nhà khoa học Mỹ chuyên về lĩnh vực tâm lý học miễn dịch, tức khoa học nghiên cứu mối liên quan giữa các nhân tố tâm lý học, xã hội và hoạt động của hệ đề kháng và thần kinh khẳng định.
Tiến bộ y học làm cho ngày nay nguyên nhân chính dẫn đến tử vong không còn là những bệnh do vi trùng hoặc virus gây ra, mà nhồi máu cơ tim, tai biến não và các bệnh ung thư, tức những chứng bệnh mà trạng thái tâm lý đóng vai trò đặc biệt lớn trong quá trình xuất hiện, tiến triển và chữa trị.

Lắm mâu thuẫn và hay hung hãn dễ mắc bệnh tim
Ngay từ thời xưa, Hipocrates (460-370 trước công nguyên) – ông tổ y học phương Tây đã nghiên cứu mối liên quan giữa phần hồn (tâm lý) và thể xác (cơ thể). Những nghiên cứu hiện đại về mối quan hệ giữa hành vi ứng xử của con người và trạng thái sức khỏe đã cho phép khẳng định, cá tính dạng H với tính đặc thù có thiên hướng ganh đua, hiếu chiến và thiếu kiên nhẫn. Người ta đã chứng minh rằng, cá tính dạng H là một trong những nhân tố quan trọng xuất hiện nguy cơ mắc các bệnh tim.
Những nghiên cứu rất cụ thể cho phép xác định, nhân tố quan trọng tạo điều kiện thuận lợi cho các bệnh hệ tim-mạch là lòng thù địch (cá tính dạng H, từ Hostility tiếng Anh) – cách tiếp cận nhẫn tâm với con người và thế giới, những phản ứng thù địch với đồng loại, quan niệm tiêu cực về người khác và kỳ vọng vào những sự kiện tồi tệ. Có thể không khó nhận ra những người có thái độ thù địch trong cuộc sống thường nhật: họ là những người dễ cãi vã trong khi phải xếp hàng và sẵn sàng lao xe vào người khác – một khi cho rằng, bản thân bị lấn đường. Hành vi ứng xử như thế dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều so với trạng thái căng thẳng tinh thần hoặc không khí không thân thiện.

Theo kết quả nghiên cứu của nhà khoa học Mỹ, GS Paul Williams (khoa Tâm lý học, Đại học Utah), những người ứng xử như thế bị nguy cơ phát bệnh mạch vành cao hơn 50-75% so với đồng loại đối chứng. Tiếc rằng thái độ cực đoan thứ hai – nhẫn nhục thái quá cũng không phải phương thức thích hợp cho sức khỏe. Sự nhẫn nhục thái quá, tức nỗ lực “nuốt” hận vào trong, để tránh làm phiền lòng người khác – theo kết quả nghiên cứu của GS Lydia Temoshoh (Đại học Y Maryland ở Baltimore) – là nhân tố quan trọng gây ung thư. Những người sợ cãi vã và phiền toái có cá tính tự ức chế. Họ né tránh những ý nghĩ và tình huống có thể dẫn đến mâu thuẫn và những trải nghiệm tồi tệ. Tuy nhiên điều đó không thể làm cho những uất ức xảy ra trong cuộc sống thường nhật bị dồn nén có thể tự biến mất. Ở đối tượng nãy thường quan sát được tình trạng áp huyết dao động bất thường (nhất là khi bị áp lực stress). Cũng theo công trình nghiên cứu của GS Lydia Temoshoh, những người nhẫn nhục thái quá dễ bị hội chứng rối loạn họat động của nhóm tế bào chính hệ đề kháng – natural killers.
Tính khí nóng nảy cũng làm hại sức khỏe
Nóng nảy không chỉ dẫn đến sự xuất hiện bệnh lý, mà còn tác động đến tiến triển của bệnh. Như những nghiên cứu của GS Jeannette R. Ickovics (Đại học Yale) cho thấy, thậm chí HIV cũng phát triển nhanh hơn ở những bệnh nhân trải nghiệm nhiều cảm xúc tiêu cực mạnh so với người cùng cảnh ngộ điềm tĩnh hơn. Sự lệ thuộc tương tự cũng nhận thấy trong trường hợp các bệnh thận. Tình trạng thiếu minh mẫn, tức chậm nhận biết tình cảm, thiếu óc trưởng tượng… cũng là mối đe dọa đối với sức khỏe. Thiếu năng lực nhận biết cảm xúc sẽ cản trở khả năng giải tỏa căng thẳng. Những người thiếu mẫn cảm có thiên hướng dễ mắc các bệnh đường hô hấp.

Những nghiên cứu của GS Katarzyna Schler (Đại học Warszawa, Ba Lan), những người mắc bệnh hen suyễn cũng gặp khó khăn trong phân biệt và goi tên cảm xúc. Nhà khoa học Ba Lan cũng chứng mính, nạn nhân thiếu máu tim bị nghèo trí tưởng tượng; nạn nhân đau dạ dày – khó nhận biết trạng thái tình cảm của bản thân. Bởi người kém minh mẫn thường bị tác động của những thay đổi sinh lý học, nên cũng bị áp lực stress nhiều hơn vì nỗ lực thường xuyên tìm kiếm nguyên nhân những trải nghiệm bệnh tật của bản thân.
Tác động của stress
Những trục trặc trong công việc hoặc tình yêu không cho phép chúng ta ngủ yên, trạng thái căng thẳng trước kỳ thi hoặc phỏng vấn xin việc làm chúng ta nghẹt thở, ra mồ hôi trộm và khô miệng. Tuy nhiên chúng ta không ý thức được rằng, chuyện gì xảy ra với những hormone hoặc các tế bào hệ đề kháng của cơ thể trong những tình huống như vậy. Trong khi tác động bị rối loạn bởi stress của những hợp chất ấy dẫn đến sự xuất hiện không ít sự cố nghiêm trọng, thí dụ với bệnh tim thiếu máu hoặc các bệnh ung thư.

Có hai hệ tham gia phản ứng stress: hệ đồng cảm thần kinh và hệ dưới đồi-chân đồi-tuyến thượng thận, có tên là trục HPA. Hệ đồng cảm thân kinh đảm trách cái gọi là phản ứng “chiến hoặc chạy trốn” – kích hoạt tuyến thượng thận sản xuất adrenalin và noradrenalin. Những hormone này phát huy tác dụng đẩy nhanh nhip tim và hô hấp, mở rộng khí quản. Nhiều người nhanh chóng trải nghiệm: sự kích hoạt hệ đồng cảm thần kinh bằng stress kìm hãm quá trình tiêu hóa – có thể cảm thấy qua những triệu chứng: co thắt dạ dày, khó tiêu, đầy bụng, tiêu chảy.
Cá tính ung thư
Việc che đậy những cảm xúc tiêu cực, thụ động, cam chịu, nhẫn nhục, chủ nghĩa phục tùng là một số đặc điểm của cá tính dạng C, gọi là cá tính ung thư. Chuyên gia tâm lý, GS Hans Jurgen Eysenck khẳng định, những thành phần cá tính dạng C có thiên hướng ung thư mạnh nhất chính là cảm giác bất lực và thiên hướng từ bỏ cảm xúc.
Nhà nghiên cứu Đức, BS Joachim Baltrusch cũng khẳng định, thành phần quan trọng trong sự phát triển của ung thư là dập tắt cảm xúc, nhất là cảm xúc khó chịu. “Điều này tiếp theo dẫn đến sự sụp đổ tiềm năng đề kháng, mất tự tin, cảm giác bất lực, thất vọng, bi quan và mất khát vọng sống” – GS Nina Oginska-Bulik viết trong cuốn sách “Cá tính – stress và sức khỏe”. Những nghiên cứu trên đàn chuột thí nghiệm cho thấy, cảm giác bất lực thực sự làm gia tăng đáng kể số lượng thế bào ung thư.
Những nghiên cứu bắt đầu triển khai tại Crvence (Nam Tư cũ) và được tiếp tục tại Heidelberg (Đức) cũng cho kết quả tương tự. Đặc điểm tính cách của nhóm tình nguyện viên tham gia nghiên cứu được bản thân người trong cuộc, một trong số người thân và nhà khoa học chỉ đạo nghiên cứu xác định. Sau hơn mười năm người ta đã đi đến kết luận: dễ bị ung thư nhất là những đối tượng có cảm giác đã bị nhiều mất mát, sống phụ thuộc vào người khác, thỉnh thoảng có biểu hiện bất lực hoặc trầm cảm.
Cho dù trong chữa trị ung thư Tây y sử dụng ngày càng nhiều tiến bộ di truyền học, song các nghiên cứu đều chỉ ra rằng, các nhân tố tâm lý xã hội chịu trách nhiệm ở mức độ lớn về sự phát triển của căn bệnh này. Những nghiên cứu được tiến hành trong những người là con nuôi, mà bố mẹ nuôi bị bệnh ung thư trước 50 tuổi cho thấy, những đứa trẻ này bị đe dọa ung thư cao hơn hẳn đồng loại đối chứng.”Trong trường hợp này, lý do nguy cơ ung thư gia tăng không phải là gien di truyền, là sự nuôi dưỡng: những đứa trẻ này đã tiếp nhận lối sống gia tăng nguy cơ ung thư. Không thể phủ nhận sự tồn tại áp lực di truyền, song mang tính quyết định thường là những nhân tố hành vi, thí dụ chế độ ăn uống trong gia đình. Đây là thông tin tuyệt vời, bởi chúng ta tự quyết định lối sống và có thể thay đổi bất cứ lúc nào” – GS Oginska-Bulik giải thích.
Giải pháp hữu hiệu
Sau hơn mười năm nghiên cứu về mối quan hệ giữa cá tính và sức khỏe, GS Salvadore R. Maddi, chuyên gia tâm lý Đại học Harvard đã tạo ra giải pháp “cứng rắn” (hardiness) hỗ trợ sức khỏe. Để né tránh bệnh tật, cần quan tâm vào những gì chúng ta trải nghiệm, tổ chức một ngày, làm sao có nhiều thời gian nhất dành cho những việc mang lại cảm giác thú vị và quan tâm duy trì trạng thái cân bằng giữa lao động và nghỉ ngơi.
“Việc hàng ngày khơi dậy cảm xúc tích cực là thành phần quan trọng của sức khỏe.Hãy làm những gì mang lại niềm vui” – GS Oginska-Bulik khẳng định. Cảm giác tác động lên cuộc sống của bản thân cũng có lợi cho sức khỏe – cho dù không kiểm soát được tất cả những gì diễn ra, chúng ta vẫn có thể tác động lên thực tế: thế giới riêng tư của chúng ta có hình hài thế nào.
Cách sống này không chỉ có tác dụng gia tăng cảm giác an toàn và bình an, mà còn tạo động cơ để làm những việc có lợi cho sức khỏe: thường xuyên hoạt động thể thao, thực hiện chế độ dinh dưỡng lành mạnh hoặc thường xuyên xem phim hài. Tiếng cười thoải mái phát huy tác dụng giảm thiểu áp huyết, cải thiện trí nhớ và gia tăng sức mạnh của hệ miễn dịch. Trong giờ nghỉ giữa phim hài nên tập thiền; thời gian ngồi thiền là lúc cơ thể gia tăng tiết xuất telomeraz, loại enzym sửa chữa các nhiễm sắc thể, tức đảo ngược quá trình già nua và tử vongcủa tế bào. Thư giãn sâu đạt được trong thời gian thiền là một trong những phương pháp tự cung cấp “thần dược cải lão hoàn đồng” tốt nhất cho cơ thể – GS R. Maddi nhấn mạnh.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More